Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

SỰ TÍCH HOA PHÙ DUNG



    Có một bạn gái hỏi Sơn Hà về Hoa Phù Dung, mời bạn cùng các bạn yêu quý trang web dosonha.nghesi.vn đọc sự tích Hoa Phù Dung để biết thêm vì sao người ta không muốn người con gái trở thành Hoa Phù Dung nhé


Ngày xưa tiên nữ Phù Dung
Vì do duyên số chu du xuống trần
Sánh tình với lại Ðông tâm
Vương mẫu trách tội cam tâm gánh vào
Ân tình hẹn lại kiếp sau,
Cùng chàng hạnh phúc bên nhau suốt đời.
Ngờ đâu tạo hoá trêu ngươi
Cho tình đôi lứa đôi nơi lỡ làng
Ðông tâm mang tiếng phũ phàng
Ðể Phù Dung phải ôm ngàn nỗi đau
Nhưng chàng biết phải làm sao
Bởi hai con dại làm nao núng lòng
Duyên trần nay hết trông mong
Nàng ôm uất ức đau lòng chết đi
Ðông tâm sâù  khổ ai bi
Hỡi trên trần thế tình yêu là gì?
Phù Dung chua xót thân nàng
Tình yêu kiếp trước lở làng vì ai
Cuộc đời sao lắm đắng cay
Hy sinh,đánh đổi,để nay ngậm  ngùi
Thôi rồi một kiếp hoa trôi, 
Khóc thầm duyên số lẽ loi một mình.
Thẹn không hai chữ chung tình,
Ôi Ðông tâm hỡi thôi mình đành cam.
Phù Dung một kiếp hoa tàn, 
Mong tình nhân thế đừng mang như nàng.

      

Ngày xưa trên thiên cung có 1 nàng tiên nương , tánh tình hiền lành tốt bụng nhưng nét mặt lúc nào cũng buồn rầu ưu uất .Pháp hiệu là “Phù Dung Tiên Nữ” sống trong cõi tiên nhưng không làm sao vui được
     Vương mẫu nương nương thấy vậy cho nàng một ân huệ, được chu du bốn bể ngao sơn ngoạn thủy chốn trần gian trong một ngày rồi trở về thiên cung . Phù dung tiên nữ phụng mạng giáng trần.
       Nàng phiêu du khắp chốn nhân gian , ngắm những núi non hùng vĩ , những sông hồ xanh ngát , mọi thứ đều lạ lẫm nhưng giãn dị và thơ mộng , nàng quên hết bao ưu phiền nơi tiên cãnh và hoà mình vào phong cãnh hữu tình chốn nhân gian.
Nhìn dòng nước xanh mát , nàng không kềm được lòng sảng khoái và đắm mình vào dòng suối mát.
      Chẳng may vô tình làm mất lá bùa phi thiên , nàng vội vã lên bờ tìm nhưng không thấy , nàng ôm mặt khóc nức nỡ vì trời đã tối .
      Lúc Ðó có chàng thợ săn tên ‘Ðông tâm’ đi săn về ngang thấy vậy liền hỏi chuyện . Nàng không dám nói thât chỉ giã vờ bị lạc người thân nên không biết đườngng về nhà . Ðông tâm xót thương hoàn cãnh liền đưa nàng về nhà mình trú tạm . Nhà Ðông tâm có bà mẹ già bị bệnh nặng nên chàng phải vào rừng săn bắn lấy tiền mua thuốc than cho mẹ . Phù Dung khuyên chàng:
      - vạn vật trên đời đều có sinh mạng , chàng đừng vì miếng ăn mà tàn sát nhân loài
Ðông tâm nói:
       - Mẹ ta bệnh nặng không săn bắn rồi lấy tiền đâu mua thuốc và sinh sống qua ngày.
Phù du nói:
       - Thiêp có biết chút ít y dược , để thiếp lên núi tìm thảo dược về nấu thuốc trị bệnh cho phụ mẫu và tìm rau cãi vê trồng ăn tạm , chàng đừng săn bắn thú rừng nửa.
        Ðông Tâm không đồng ý nhưng thấy Mẹ ủng hộ Phù Dung nên đành nghe theo. Mổi sáng Phù Dung phải dậy thật sớm để hứng từng giọt sương trên cây cõ , và lên núi tìm thão dược quý về nấu thuốc trị bệnh cho phu nhân . Ðông Tâm thì vào rừng chặt củi gánh về.
Cứ thế ngày ngày trôi qua , bệnh tình của Mẹ Ðông Tâm đã khỏi hẳn , nhưng Phù Dung thì đã quá mêt mỏi và ngất đi , Ðông Tâm phải thay mẹ chăm sóc cho Phù Dung
để trả ơn.

      

    Nhìn thấy bàn tay nàng chai sần rướm máu vì leo núi hái thuốc và đào rể cây thảo dược chữa bệnh cho mẹ chàng , Ðông tâm vô cùng cảm động và biết ơn nàng , dần dần hai người nảy sinh tình cảm và yêu nhau . Phù Dung quên mất những việc trên Thiên Ðình và sống hạnh phúc cùng Ðông Tâm nơi trần gian.

       Về vương mẫu nương nương, đã hết hạn một ngày không thấy Phù Dung trở về liền bấm quẻ biết Phù Dung làm mất lá bùa phi thiên không thể về trời , lại còn sinh tình với người phàm, liền cho thiên binh thiên tướng xuống bắt nàng về.
        Trước khi bị đưa về trời Phù Du trao cho Ðông tâm một viên ngọc lô có thể nhớ quá khứ vị lai và luôn nhớ nàng. Phù Dung theo thiên binh thiên tướng về gặp vương mẫu chịu phạt . Vương mẫu trách tội Phù Dung tiên nữ, thân là tiên mà lại tự ý kết duyên cùng người phàm tội không thể tha. Phù Dung van xin:
       - Nhân gian hữu tình nên Phù Dung không thể tránh khỏi kiếp nạn. Phù Dung bằng lòng đánh đổi đạo hạnh ngàn năm tu hành của mình chỉ mong được làm người phàm và sống bên Ðông tâm.
Vương mẫu tức giận, người phán:
       - Nhân sinh tự sinh tự diệt, khó khăn lắm con mới được thành chánh quả , nay vì người phàm mà đánh đổi đạo hạnh ngàn năm thật không đáng , nhân gian không hữu tình như con nghĩ đâu.
       Phù Dung hết lời van lạy và chấp nhận đánh cuộc với Vương mẫu , nếu Ðông tâm vô tình với mình và không được hạnh phúc bên Ðông tâm, Phù Dung nguyện không làm người nữa.
Vương mẫu phán tiếp:
       - Cho dù Ðông tâm có chung tình bao nhiêu đi nữa cũng không thoát khỏi dư luận xã hội và luân thường đạo lý.Ta khuyên con nên suy nghĩ cẩn thận , kẻo hối hận không kịp.
Phù Dung chấp nhận thử thách kiếp sau.

       Phù Dung đầu thai xuống trần nhưng là nam nhi chứ không phải là nữ. Mang hình hài của một đấng mày râu nhưng trái tim và tâm hồn là nhi nữ . Nàng nuốt lệ cay đắng cố gắng tìm cho được Ðông Tâm, nhưng số trời đã định, nên mãi tới 20 năm nàng mới tìm thấy Chàng.
        Khi gặp lại tuy có chút ngỡ ngàng về hình thể nhưng vì viên ngoc lô mà ngày xưa nàng tặng Ðông Tâm, giúp hai người nhận ra nhau. Nước mắt mừng vui hạnh phúc. Có cả mặn , ngọt , đắng , chát cứ không ngừng rơi.
       Trớ trêu cho hai người vì Ðông Tâm đã có vợ và hai con thơ dại .Nàng nghe xót xa vì nghĩ lại thân xác mình như vậy sao tránh khỏi tiếng đời mai mỉa. Nhưng vì cố gắng vượt qua thử thách do Vương mẫu sắp đặt nàng đành ngậm ngùi cay đắng.
       Hai người phải lén lút gặp nhau mỗi tháng vài lần để hạnh phúc bên nhau. Nhưng cuối cùng vợ Ðông Tâm phát hiện . Chuyện vỡ lỡ Phù Dung cũng không biết giải thích thế nào vì thân xác này hỏi mấy ai tin .
       Mọi chuyện do Ðông Tâm quyết định. Vì vợ bắt buộc chỉ được chọn một trong hai và vì còn hai con thơ dại đang than khóc não lòng nên Ðông Tâm đành nhắm mắt buông xuôi mà phụ bạc Phù Dung trở về với gia đình. Trái tim nàng tan nát vụn vỡ tung mạch máu trong cơ thể, viên ngọc lô cũng hoá thành tro bụi. Nàng uất ức chết đi, linh hồn nương theo cây cỏ thành Hoa Phù Dung, Ðông Tâm hay chuyện muốn chết theo nàng nhưng còn gánh nặng làm cha trên vai. Chàng nuốt lệ mà làm kể vong phu nàng .
       Ðêm đêm than thở với Hoa Phù Dung , Vương mẫu không muốn nàng quyến luyến mà không được siêu thoát nên cho hoa nở vào ban ngày hoàng hôn phai tàn phải tự rụng tránh cho Phù Dung đau lòng khi thấy Ðông Tâm.

Từ đó nhân gian có câu:
Phù Dung sớm nở tối tàn

Hỏi nhân gian hữu tình hay vô tình?
       HOA DÃ QUỲ


Đừng ví em là hoa Dã Quỳ
Hoa vàng đẹp nhưng vị hoa đắng chát
Em chỉ mong những ngày ít nắng
Để tim em thanh thản nhớ anh.

Em chỉ muốn làm cành lá non xanh
Che mát đời anh trong những ngày nóng bức
Khi xa anh trái tim em thổn thức
Mong anh về em nằm trọn trong anh.

                                      Đỗ Sơn Hà
         TRẦU CAU

Sự tích trầu cau ai ai cũng tỏ
Trầu quấn quanh cau khăng khít tới già
Sống bên nhau cho tới khi tàn lụi
Chuyện trầu cau đẹp mãi những bài ca.

Chuyện tình đời nay có bao điều lạ
Khi yêu, anh khen em là hoa là lá
Quấn quýt bên nhau như thể trầu cau
Một chút xa nhau lại thương lại nhớ.

Khi chúng ta có những thiên thần nhỏ
Bát đĩa thường xô một tháng đôi lần
Âm thầm chăm con, anh vui hoa nhỏ
Kệ trầu già, cau chẳng ngó ngàng chi.

Ôi ! Thời nay lắm cái thị phi
Thời trẻ thương nhau, lúc già lắm chuyện
Trầu cau chia ly tan đàn xẻ nghé
Ôi ! Đau đớn thay một kiếp làm người.
                        
                                                    Đỗ Sơn Hà
EM VÀ TÔI

Em cùng tôi đã bao lần thề ước
Nguyện suốt đời ta mãi mãi bên nhau
Em lên xe hoa về nơi xa lạ
Tôi - hằng đêm nhạt nhòa lệ sầu rơi.

Đêm thanh vắng lặng lẽ ngắm sao rơi
Miệng chát đắng vì tình duyên bội ước
Nhớ ngày cứu em tôi đi tìm thuốc
Chẳng ngại rừng sâu hái lá chân đê.

Biền biệt bao năm em về thăm quê
Tìm gặp thầy lang quê mùa lam lũ
Mặc áo nầu sồng bạc màu mưa nắng
Toc xanh thuở nào giờ đây bạc trắng.

Trong sớm hè lung linh hoa nắng
Em khẽ khàng thưa với thầy lang
Thầy xem em có bệnh chi không ạ
Thầy phán rằng bệnh khó chữa em ơi.

Em im lặng nhìn thầy lang xin lỗi
Thầy mỉm cười em có lỗi gì đâu
Vì duyên chúng mình chỉ có thế thôi
Duyên của thầy nguyện suốt đời chữa bệnh.

                                                    Đỗ Sơn Hà

    TINH KHÔI ĐỒNG NỘI

Từ rừng sâu em về thăm Hà Nội
Đi sát bên tôi em sợ lạc đường
Đám trai Hà Thành nhìn em không ngớt
Dõi gót sen hồng, vóc dáng chân quê.

Óng mượt tóc mây thơm hương mùi quế
Em ngước nhìn tôi hoa nở trên môi
Má ửng bồ quân làm tôi bối rối
Trời đất quay cuồng nát thảm cỏ xanh.

Ta vui bên nhau cùng hưởng gió lành
Du khách nhìn em trầm trồ khen ngợi
Tinh khôi đồng nội giữa đất Hà Thành
Em khẽ khàng: Hà Nội đẹp anh ơi.

Ta vui bên nhau cùng bước sánh đôi
Trên đường Cổ Ngư chiều xuân lộng gió
Cánh cửa tim em giờ đây đã mở
Lạc bước chân vào tôi giữ trái tim em.

                                          Đỗ Sơn Hà

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

      TRANG TRÍ ĐẠI HỘI 
    HỘI NAM Y VIỆT NAM             
    

Trang trí phông Đại hội do Lương y Đỗ Sơn Hà thiết kế
đã được Ban tổ chức Đại hội phê duyệt


               Bìa 1 và 4 tập Văn kiện của Đại hội dày 52 trang, 10 trang mầu do Đỗ Sơn Hà thiết kế
đã được Ban tổ chức Đại hội phê duyệt


Phù hieuj và mẫu thẻ hội viên do lương y Đỗ Sơn Hà thiết kế 
đã được Ban tổ chức Đại hội phê duyệt



TUYÊN BỐ HIẾN TẶNG LOGO, 
BÀI CA TỰ HÀO NAM Y 
CỦA NHÀ THƠ - NHẠC SĨ - LƯƠNG Y ĐỖ SƠN HÀ
CHO HỘI NAM Y VIỆT NAM


BÀI HÁT " TỰ HÀO NAM Y"

              

        Bài hát Tự hào Nam y do Nhà thơ - Nhạc sĩ - Lương y Đỗ Sơn Hà sáng tác đã đăng ký bản quyền số 2284/QTG đã đươch Hội Nam y Việt Nam Quyết định làm bài ca chính thức của Hội. 
       Tác giả Đỗ Sơn Hà đã tự nguyện hiến tặng Hội Nam y Việt Nam quyền sở hữu, quyền sử dụng và tác quyền cho Hội để Hội sử dụng trong Hội lâu dài hợp pháp miễn phí bản quyền.
    Ca khúc Tự hào Nam y lần đầu thu âm do NSUT Minh Quang và tốp ca nam nữ Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam thể hiện. Hội Nam y Việt Nam đã sao 100CD phục vụ Đại hội Hội Nam y lần thứ nhất vào ngày 20/6/2017 tại Trung tâm Văn hóa thành phố Hà Nội và tại Đại hội các ca sĩ, nghệ sĩ Nhà hát tuồng Trung ương trình diễn bài hát Tự hào Nam y trước 700 đại biểu dự Đại hội
LOGO HỘI NAM Y VIỆT NAM
   
       

   
 Logo Hội Nam y Việt Nam do Lương y Đỗ Sơn Hà thành viên sáng lập Hội thiết kế. Hội Nam y Việt Nam đã Quyết định lấy mãu logo này làm LOGO CHÍNH THỨC CỦA HỘI NAM Y VIỆT NAM
     Lương y Đỗ Sơn Hà đã tự nguyện hiến tặng cho Hội Nam y Việt Nam quyền sở hữu, quyền sử dụng và tác quyền để Hội sử dụng logo trong Hội lâu dài hợp pháp  và miễn phí bản quyền.
     Bước đầu Hội đã cho sản xuất 700 phù hiệu để phục vụ Đại hội Hội Nam y Việt Nam lần thứ nhất tổ chức tại Trung tâm Văn hóa thành phố Hà Nội vào ngày 20/6/2017
     Mẫu logo Hội Nam y Việt Nam đã đăng ký bản quyền số 2283/QTG

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2016

PHẬP PHỒNG NHỚ

          Kết quả hình ảnh cho gái xinh mặc yếm
                    yếm anh trao em hãy mặc vào

 PHẬP PHỒNG NHỚ

    Nhà văn Thanh Hương hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Hưng Yên đăng trên faebook bức ảnh lọ hoa cúc xanh kèm theo mấy câu ca dao
Bông cúc vàng nở ra bông cúc tím
Em có chồng – em cởi yếm trả anh.
Bông cúc vàng nở ra bông cúc xanh
Yếm em thì em mặc, yếm gì anh mà anh đòi !

     Mình liền viết mấy câu bình luận đăng luôn lên faebook, ai dè Thanh Hương thích mấy câu bình luận đó chứ lị.
Yếm người khác trao em ơi đừng mặc
Yếm anh trao em hãy mặc vào
Để rồi bốn mắt trao duyên
Đêm về thao thức phập phồng nhớ nhau.
                                                  29/8/2016




Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

ĐỜI LÀ THẾ

Vợ chồng anh Đoàn Văn Thu- bạn tôi - vừa có chuyến công du tới cố đo Huế và chụp hình vào vai vua cùng hoàng hậu, hôm nay anh đăng bức ảnh bế cháu lên faebook. Sơn Hà làm bài thơ vui đời là thế tặng anh Đoàn Văn Thu, chỉ ít phút sau anh Thu có thơ  họa lại. Sơn Hà đăng lại để các bạn cho đôi lời nhận xét

                         Kết quả hình ảnh cho hình ảnh cố đô huế

ĐỜI LÀ THẾ

Hôm qua chế ngự ngai vàng
Hôm nay thất sủng cùng nàng về quê
Ruộng vườn con cháu đuề huề
Đời vui bế cháu, rượu quê nhấp đều.
                                   23-8-2016
                                  Đỗ Sơn Hà

TA SƯỚNG HƠN VUA

Khoác hoàng bào thử ngai này
Lại thương Hoàng đế tháng ngày lưu vong
Để đời tiếng đục tiếng trong
Về nơi nghỉ mát mà lòng không yên
Còn ta chẳng chút ưu phiền
Ngắm hoa, xem cảnh, như tiên giáng trần
Đời là một áng phù vân
Cởi ra mình trần ta sướng hơn vua
                                                     23-8-2016

                                 Đoàn Văn Thu
TÌM EM
   
Sớm nay mình làm bài thơ ngắn rồi tải lên faebook, chỉ ít phút sau nhận được bài thơ của Xuân Hồng. Xuân Hồng hiện là sinh viên Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. Xin đăng hai bài thơ để các bạn cùng vui.

TÌM EM

Bao lần về với Bắc Giang
Hạ qua thu tới nhà nàng ở đâu ?
Thuyền tình neo bến sông Cầu
Xuân Hồng ấm áp cơi trầu thành đôi.
                                   23-8-2016
                                   Đỗ Sơn Hà

Kết quả hình ảnh cho neo đậu bến quê

 BÀI THƠ CỦA XUÂN HỒNG

Sông Thương nước chảy đôi dòng
Bên trong bên đục bao người vấn vương
Nếu ai mà có nhớ thương
Nghe câu quan họ tương tư một người…
                                          23-8-2016
                                          Xuân Hồng

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

CHỌN CẢ BA
Kết quả hình ảnh cho nữ sinh áo dài


Sơn Hà vào facebook thấy bức hình của nhạc sĩ Đỗ Kim Yến chụp cùng với hai nghệ sĩ rất đẹp,  Sơn Hà làm mấy câu vui sau:

Ba cô tố nữ tuổi xồn xồn
Thanh tú, tài năng mấy ai hơn?
Càng ngắm càng say... say điếu đổ
Chọn một không đành chọn ba luôn!
                                         19-8-216
                                        ĐỖ SƠN HÀ
SỐNG

Kết quả hình ảnh cho hoa sen dep tuyet tran

Đời chỉ đẹp sống trong tình thân ái
Sống nhỏ nhen ắt nhận tiếng chê bai
Sống có ích đời là bông hoa đẹp
Hoa tàn rồi vẫn để lại danh thơm
                                    8 -2016
                                 ĐỖ SƠN HÀ

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

VIDEO: CA KHÚC MỘT THỜI NHỚ
 Nhạc Đỗ Sơn Hà
Thơ Đinh Lưu Văn Năm
Thể hiện NSUT Minh Quang

                 Lời giới thiệu ca khúc MỘT THỜI NHỚ
    Hình ảnh trong clip là thầy giáo Đinh Lưu Văn Năm


               Ca khúc MỘT THỜI NHỚ